Wednesday, January 26, 2011

OZ day...

Chính xác la hôm qua mới là ngày quốc khánh của Úc nhưng mẹ ốc đi cả ngày, mệt phờ râu nên hôm nay mới viết blog trả bài cho ốc con đây.

Hôm qua dì Thúy bay qua mang cho ba mẹ và ốc nhiều quà ông bà gửi. Ốc có bộ ấm chén rất đẹp làm của ăn của để, mẹ có áo và dây chuyền mặt ngọc bà ngoại thỉnh cho 2 mẹ con ta. Ba thì có miến và bánh tráng + bao nhiêu là coin úc haha (kiểu này ba tha hồ quánh bài ốc ơi). Trưa hôm qua ba mẹ và dì Thúy đi ăn lẩu cá trẽm. Chà chà lâu lắm mẹ mới được ăn kiểu "cá đồng cơm nội" nên dù đã ăn sáng 4 hột vịt lộn, mẹ vẫn ăn lẩu rất ngon. Hôm nay đã là 25 tết, mẹ nhớ những ngày ăn tết ở nhà, thời gian này rất bận rộn. Mẹ và cậu Dương sẽ lãnh nhiệm vụ lau ly tách, lư bàn thờ và dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ. Xong mẹ sẽ phụ bà ngoại làm món giò thủ, thịt bò khô và loanh quanh nhận quà, đưa quà. Mẹ và bà sẽ đi chợ mua mứt, bánh kẹo và những vật dụng cần thiết. Tuy rất mệt vì đi lại nhiều và đường đông, nắng nóng nhưng không khí rộn ràng của ngày tết rất vui. Ôi mẹ nhớ!!!

Hôm chủ nhật rồi ba mẹ đưa ốc đi hội chợ Vietnam ở Richmond. Ôi trời! Nắng nóng và đông đúc khiến ba mẹ vừa đến nơi đã muốn về ngay :(. Hội chợ lèo tèo chỉ bán đồ ăn và trò chơi cho con nít. Ba mẹ lượn 1 vòng, ăn vớ va vớ vẩn và nói với nhau khi nào ốc biết chơi thì sẽ đưa ốc đi, còn không thì cạch. Tối về ba mẹ qua nhà 2 cô chim chơi, ăn bò nhúng dấm ngon lắm. Nhà 2 cô rất đẹp làm ba mẹ về cứ mong mong là. Mong mọi chuyện thuận lợi để ba mẹ nhanh chóng có nhà đẹp cho ốc nhé.

Cuộc sống bên này cứ trầm trầm, ngày trôi qua ngày trái với không khí đón tết vui ở nhà khiến ba mẹ không khỏi chạnh lòng, bùi ngùi và muốn mọc cánh bay về nhà ngay tức khắc. Thế nhưng vì có ốc và vì 1 số lý do chủ quan khác mà ba mẹ không thực hiện được. Mong muốn năm sau hoặc cuối năm sẽ đưa ốc về chơi, ốc nhé...

À dạo này mẹ rất hay mơ thấy được ăn ngon (ực ực). Hôm trước mơ ăn hủ tiếu khô, hôm qua mơ ăn bánh canh cá Quỳnh Côi. Nhắc đến món này lại nhớ quê của ba con. Đây là món ăn ngọt ngào cổ truyền của quê hương ba con đấy ốc à. Mẹ nhớ đợt tết năm ngoái về quê ba, sáng nào mẹ cũng được ăn món này cả. Mà mẹ toàn được ăn tô đặc biệt nhiều cá hihi. Món ăn nghe đơn giản nhưng rất cầu kỳ. Bánh đa phải vừa dai vừa mềm. Cá lóc hết xương đem xào cho săn lại. Xương cá giã nhỏ chiết ra làm nước dùng rất ngọt và thơm. Chẹp chẹp mẹ nhớ tới đã ướt cả áo đây con ah :">. Mẹ còn nhớ món canh cá mà bác Tiến (anh trai của ông nội con) và bác Sửu (vợ bác Tiến) đã nấu những lần ba mẹ ở Thái bình và Hà Nội. Bác mua cá rô bé tí về, tỉ mỉ làm từng con, gỡ xương ra nấu với rau cải. Chỉ món canh nhưng công đoạn chuẩn bị và làm cả tiếng. Mẹ cảm động lắm, thế mới thấy tình cảm của các bác các cô gia đình ta ốc ah.

Cuộc sống cứ cuốn ta đi... nhưng mẹ tin rằng, những cảm xúc và tình yêu với quê hương trong mẹ sẽ không bao giờ thay đổi... Giống như lời bài hát " Biết bao giờ trở lại" của Trần Thái Hòa mà ba mẹ rất thích...

"Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại
Sài Gòn ơi, sao em còn mãi trong tim tôi
Ôi những con đường ngày nào còn nghe lá rơi
Nụ cười còn tươi nét môi
Hay áo màu phai úa rồi?"...

No comments:

Post a Comment