Sunday, December 21, 2014

Những ngày gần kề và cho 2 con bé nhỏ của ba mẹ...

Con gái con trai yêu quý của ba mẹ!!!
Thế là chặng đường dài đi cùng con trai đã gần kết thúc. QUa tuần này là tuần thứ 38, ba mẹ sắp được gặp con trai bé nhỏ rồi đấy...
Cảm giác của mẹ những ngày cuối sao dài lê thê. Mẹ đã tăng được 13kg (so với chị Ốc đến lúc sinh chỉ có 11kg), đi chậm chạp, nặng nề và mệt mỏi nhiều. Đêm mẹ liên tục bị chuột rút và đi WC không dưới 3 lần mỗi đêm (có hôm 6 lần, xong về mẹ tỉnh đến sáng). COn trai giống hệt chị Ốc ở khoản hay nấc cục (1 ngày phải 3,4 lần, nhất là ban đêm). Hôm 1/12 mẹ xin bác sĩ cho siêu âm lần cuối trước khi sinh thì con được 2.4kg. Đến bây giờ 22/12 mẹ tính chắc con cũng trên dưới 3kg 1 tí con nhỉ! Mẹ mong con đủ ngày đủ tháng khỏe mạnh ra đời trong tình trạng "ngon lành" để trộm vía mẹ nuôi dễ, chăm dễ con nhé.

Quần áo cho con, cũi, đồ chơi, car seat đã chuẩn bị sẵn sàng cho em bé của mẹ mà đến giờ ba mẹ vẫn chưa thống nhất tên cho con (cả tiếng Anh lẫn tên gọi nhà). Lúc chị Ốc thì rất nhanh mà sao đến con ba mẹ đắn đo quá. Có lẽ vì tên con trai ít sự lựa chọn hơn và vì lúc đặt tên ở nhà cho chị Ốc ba mẹ thấy sao chị bé xíu, khó ăn quá nên muốn đến con phải có 1 cái tên sao cho "mập mạp to 1 chút". 1 vài "ứng cử viên" được xét đến là "Eric, Liam, Owen, Aaron" và tên ở nhà là Teddy :-). Con trai thích tên nào?? Khi mẹ đọc đến tên đấy con đạp cho mẹ vài cái nhé ;-).

Trộm vía lần thai kỳ này mẹ cũng không bị tiểu đường, ăn uống không nghén ngẩm gì. Chỉ có mệt hơn chị Ốc và đi lại hay nhanh thiếu Oxy hơn (cứ phải nghỉ và uống nước liên tục). Có lẽ do hóc môn con trai nên khác chăng? Hay do mẹ qua tuổi 30 nên cơ thể "rệu rạo" hơn??? Nhưng dù sao thai kỳ như thế cũng gọi là "ổn" con trai nhỉ ;-). Cám ơn con đã "tích cực" cùng mẹ dong duổi gần hết 40 tuần này ;-).

Tuy về cơ thể không có nhiều biến chuyển nhưng về tâm lý mẹ có những thay đổi rất rõ ràng. Mẹ cực kỳ emotional, hay buồn khóc, tủi thân và nghĩ những chuyện không vui. Nhưng nhờ chị Ốc bên cạnh và có con mẹ thấy vơi đi rất nhiều.

Wednesday, June 25, 2014

Mừng sinh nhật tuổi 31 của mẹ....

Ba Việt  và 2 con yêu của mẹ...

Tuổi 31 của mẹ đến như mẹ từng ao ước "có em bé vào đúng tuổi này thì tuyệt quá!!!". Mẹ vẫn mong sinh nhật năm nay có sự hình thành của em ốc và bây giờ nó đã thành hiện thực. Hôm qua cả nhà mình đi xem em trên tivi (như ốc nói), thấy em ngọ ngậy, cho tay vào miệng, nhìn yêu quá... lại nhớ hồi ốc cũng bé như thế, cảm giác vẫn nguyên vẹn "sung sướng và mong chờ một ngày gặp em bằng da bằng thịt"... yêu quá những bé con của mẹ...

12 tuần đi qua, như ba bảo chưa được 1/3 quãng đường!!! Nhưng với mẹ, em hiện diện khá rõ ràng khi không phải vô cớ mẹ cảm nhận bụng mình về đêm như có ai đang lúng búng đá. Có thể em còn quá bé để mẹ thấy rõ nhưng không như chị ốc đến tầm 23,24 tuần mẹ mới cảm nhận được. Với em mọi thứ nhanh và rõ hơn. Và với em, mẹ thấy mình quan trọng hơn, có trách nhiệm gấp đôi, ăn bây giờ là cho 2 mẹ con, ngủ sớm vì sức khỏe của chúng ta và làm gì cũng phải cẩn thận nhất hết sức có thể.

Chị ốc là thành viên bé nhất hiện nay nhưng lại rất quan tâm đến sự có mặt của con. Tình cảm làm sao khi sáng dậy chị thì thào :"chào mẹ, chào em buổi sáng" và khi mẹ đi làm về thì chỉ hỏi ngay "mẹ đi làm có mệt không ạ? Chị chào em ạ (???)". Và thế là nhờ chị ốc, em được nhắc liên tục mỗi ngày. Thế nên mai mốt chào đời, em phải ngoan và nghe lời chị nhé!!!

Còn hơn nửa tháng nữa là sinh nhật 3 tuổi của chị ốc. ba mẹ thấy mình rất may mắn khi có các con, chị ốc rất nhanh ý và hiểu chuyện. Chị gọn gàng, hay để ý (giống ba con) và tình cảm lắm. Tiếng việt của chị tốt, nói như bà cụ non nhưng tiếng anh thì lõm bõm :)). ba mẹ luôn mong chị giữ tốt tiếng việt và dạy cho em bé sau này nói được như chị thì ba mẹ mừng hết biết. Tuổi lên ba của chị cũng là cột mốc đáng nhớ của mẹ, đánh dấu từ em bé bây giờ đã lớn và biết rất nhiều: ốc biết dọn đồ chơi sau khi chơi xong, biết gấp quần áo, biết phơi đồ của mình, biết khi mẹ buồn ôm và thỏ thẻ "mẹ ơi mẹ đừng buồn, ốc yêu mẹ mà" và hỏi luôn "thế mẹ hết buồn chưa?" ...???... "vì con yêu mẹ rồi mà!!!"... Lý luận của con gái thế đấy, con yêu mẹ sẽ làm mẹ hết buồn. Thương hết sức!!!




Monday, June 16, 2014

Ba mẹ và chị Ốc chào bé con đến với thế giới này....

Yêu thương bé của mẹ,

Lâu quá mẹ mới mò vào nhà của chung ta con nhỉ. Kể từ khi chị Ốc ra đời ba mẹ bận rộn nhiều việc nên ít chăm chút blog hơn. Thế nhưng sự xuất hiện của bé con khiến mẹ thấy mình phải quay lại viết những dòng đầu tiên cho bé của mẹ.
Mẹ biết được sự có mặt của bé vào ngày 3/5/2014. Tối hôm trước mẹ nằm mơ thấy có thai, và sáng hôm sau mẹ liền lấy que ra thử. Que đầu tiên 1 vạch, mẹ định vứt đi thì bỗng nhiên thấy có 1 vạch thứ 2 rất mờ. Mẹ liền thử thêm 1 que nữa cũng vẫn thấy mờ. Mẹ hoang mang không biết là có thai hay không nên vội vàng lên google search thử. 10 ý kiến thì 9 ý kiến cho rằng 2 vạch là có, cho dù mờ hay rõ đi nữa. Chẳng qua vì quá sớm nên chưa rõ thôi. Ba mẹ cũng vẫn nửa tin nửa ngờ nên quyết định hôm sau thứ 2 sẽ đi bác sĩ thử máu cho chính xác.

Khi có kết quả chính xác ba mẹ liền báo cho chị Ốc của con và chị reo lên :"Hoan hô, con sắp có em bé". Cả nhà đều rất vui và hân hoan về sự hiện diện của con. Cám ơn em bé đã hình thành trong giai đoạn quan trọng này. Vì ba mẹ đều muốn em là con ngựa con nên cố gắng đã được đền bù xứng đáng.

Kết quả siêu âm ngày 28/5 thì  em được 8 tuần. Thế thì bây giờ em được 11 tuần. 2 tuần nữa mẹ sẽ đi siêu âm 13 tuần cho em. Mẹ mong em khỏe mạnh, phát triển tốt.

Đợt bầu bí này mẹ thấy khác lần trước, mẹ thèm ăn, thèm chua và buồn ngủ hơn bao giờ hết. Mới 2 tháng hơn mẹ đã tăng hơn 2kg, bụng đã thấy 1 chút và bắt đầu lôi quần áo bầu ra mặc. Mẹ đã quên nhiều thứ từ đợt bầu chị ốc nên bây giờ cũng lôi sách ra đọc lại. Mà con ơi, ngày nào chị Ốc cũng nói chuyện với con rất nhiều đấy. Chị nói "Em ơi chị yêu em lắm, em ngoan đừng đạp mẹ nhé..."

Ba mẹ và chị yêu con rất nhiều....


Tuesday, February 19, 2013

Cô con gái nhỏ của tui ơi...

Bé Ốc yêu quý của ba mẹ!!!!

Thấm thoắt ốc của mẹ đã 19 tháng tuổi, cũng bấy nhiêu đó thời gian ba mẹ bận rộn với sự ra đời của con. Mẹ rất muốn tháng nào cũng viết cho con vài dòng nhưng đã làm không được. Tuy nhiên những cột mốc đáng nhớ của ốc ba mẹ đều có ghi chép đầy đủ để sau này khi con lớn lên, ba mẹ sẽ kể cho con nghe.

Điểm qua vài điều về ốc nhé.

Lúc mới sinh con 2.680 kg, dài 46cm. Bé như cái kẹo và nhắm mắt ngủ suốt ban ngày, ban đêm thì quấy khóc ghê gớm. Giờ nghĩ lại ba mẹ vẫn thấy sợ tháng đầu tiên bị con gái "hành" lên bờ xuống ruộng.

Trong 3 tháng đầu, con lên đủng đỉnh mỗi tháng 1kg, dài 57cm. Tuy nhiên trong những tháng này con đã bắt đầu xuất hiện triệu chứng của eczema. Ba mẹ bắt đầu những chuỗi ngày vật vã cùng con tìm hiểu bệnh và cách điều trị khắp nơi. Con gái ngứa ngáy mẩn đỏ ban đầu từ mặt, tai, sau kéo xuống hết cà người. Con khó chịu khóc lóc, đêm ngủ không được gãi trầy hết cả da. Thật sự không biết bao đêm mẹ nhìn con mà khóc. Ba lúc nào hầu như cũng bó chặt con đề phòng con gãi chảy máu, đeo bao tay không ăn thua. Bao nhiêu thuốc cũng không tác dụng. Lúc này bà ngoại đã về VN nên chỉ còn ba mẹ và Ốc chiến đấu với nhau. Nhớ lại những ngày này mẹ không khỏi cảm thấy xót xa...

Hơn 4 tháng (đầu tháng 12), cả nhà quyết định cho con về VN chữa bệnh. Kỳ lạ thật, về VN em hầu như hết hẳn. Ông bà nội đi lùng các loại lá tắm cho em mát: lá khế, cỏ sữa, mướp đắng... Em mát da mát thịt, bú khỏe ngủ ngon, cả nhà ai cùng mừng rỡ.

3 tháng sau em quay lai Úc, hôm trước hôm sau em bị lại ngay. Mẹ chắc chắn em dị ứng khí hậu. Khí hậu VN ẩm nóng, khí hậu Úc quá khô. Em mệt, ba mẹ buồn. Ông bà thuyết phục cho em về VN vài năm. Ba mẹ thật sự không thể xa em, ba mẹ quyết tâm tìm thầy cho em...


Thursday, January 26, 2012

Năm mới và những câu chuyện về công chúa nhỏ của mẹ...

Bé ốc yêu quý của ba mẹ...

Thế là đã hơn 6 tháng mẹ không viết blog và để nhà của con mạng nhện giăng đầy thế này đây... Đúng là 1 phần do có quá nhiều tin vui đến với mẹ, có quá nhiều việc phải làm và ba mẹ cần phải có rất nhiều thời gian để thích nghi với việc bé ốc ra đời. Sau hôm 10/7/2011 mẹ viết blog là con gái tròn 37 tuần thai, có thể ra bất cứ khi nào thì ngày 16/7/2011, bé ốc đã khóc tiếng khóc đầu tiên, đã xuất hiện bằng xương bằng thịt với ba mẹ rồi...

Ngày mẹ sinh ốc có rất nhiều chuyện để kể. Nào là hôm 15/7 mẹ vỡ ối lúc 6h chiều và vào bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ cho về vì chưa thấy dấu hiệu chuyển dạ và cơn đau. Cả đêm ấy mẹ thấp thỏm lo lắng... 1 phần thì rất vui vì biết chắc mai sẽ gặp con, 1 phần thì hồi hộp và ..run không biết đau đẻ sẽ như thế nào và liệu ca đẻ của mẹ có thành công tốt đẹp không??

Sáng 16/7 chú Phúc chở ba mẹ vào bệnh viện lúc 6h sáng. Làm thủ tục xong là khoảng 8h ba mẹ vào phòng sinh. Lúc ấy mẹ vẫn chưa thấy cơn đau đâu cả, vẫn toe toét chụp hình phòng sinh (rất hoành tráng nhé, y như khách sạn ý). Mẹ còn bảo ba con là chắc mẹ chả đau đâu, chắc sinh dễ như bà nội và bà ngoại con ý mà. Lúc này bác sĩ vào và nói đã mở 2 cm và bác sĩ phải cho gel vào để mở nhanh hơn. Vì tâm lý khá thoải mái nên ba và mẹ con ngủ 1 giấc đến 11h :">.

Vào tầm 11h30 ê kíp bác sĩ vào phòng sinh gọi ba mẹ dậy và bảo thời khắc quan trọng đã đến :-|, chuẩn bị sinh thôi!!! Ý mẹ bắt đầu thấy đau rồi đó nha :-(( :-((. Bác sĩ bảo chuẩn bị chọc vỡ hết nước ối, đau à nha, anh (ý là ba con) qua nắm tay chị đi (ý là mẹ con). Hic hic bắt đầu là cái hét toáng của mẹ và sau đó những cơn đau bắt đầu dồn dập và mạnh hơn. Trong phòng có máy theo dõi nhịp tim của con và máy đo cơn đau của mẹ. Có một lúc tự nhiên nhịp tim của con giảm rất nhanh làm ba mẹ sợ quá gọi bác sĩ vào ngay. Ây za thì ra chỉ là cái dây đo nhịp tim của con bị lệch thôi hic hic (ba mẹ sợ xanh mặt)... Mẹ không hiểu sao lại bị truyền nước (2 chai lận) và 1 tay truyền bị cố định khiến mẹ cảm thấy rất không thoải mái. Bây giờ nhớ lại mẹ thực sự quên 7,8 phần vì khi con ra đời, y tá lau lau con xong đưa ngay vào lòng mẹ, từ lúc ấy trở đi, cái gọi là đau đến tận cùng như trước đó vài phút mẹ cảm nhận đã không còn nữa. GIây phút đó thật sự rất xúc động. Ba mẹ rơm rớm nước mắt nhìn con gái mình đang ngoạc miệng ra khóc :-P.

Sunday, July 10, 2011

Chào mừng công chúa nhỏ của ba mẹ đủ ngày đủ tháng.








































Hôm nay con gái của ba mẹ được đúng 37 tuần 1 ngày. Theo như các bác sĩ nói thì dưới 37 tuần là sinh non, còn từ 37 tuần 1 ngày là con đã đầy đủ hoàn thiện về mặt thể chất để có thể ra gặp ba mẹ bất cứ lúc nào rồi. Thế là coi như ốc được 8 tháng 18 ngày rồi đó. Bà ngoại sinh mẹ là 8 tháng 20 ngày, cậu Dương là 8 tháng 19 ngày. Ốc coi như xấp xỉ mốc này rồi nhỉ!!! Mẹ rất chi là phấn khởi nghĩ đến ngày gặp con yêu...

Dưng mà mấy tuần trở lại mẹ đau xương chậu quá! Đau ê ẩm, quay qua quay lại chả ngủ được. Mà thương ba ốc lắm nhé. Bình thường ba là người dễ chịu, chỉ khi đang ngủ ngon mà có người đánh thức là ba cau có ầm ĩ. Thế mà bây giờ chỉ cần mẹ rên khe khẽ là ba biết mẹ đau hoặc muốn đi WC, ba liền đỡ mẹ dậy liền. Có hôm mắt nhắm mắt mở, ba tí nữa té xuống giường :-SS. Thương ba ghê luôn! ba động viên mẹ còn 3 tuần nữa thôi, cố lên cố lên (mà mẹ nghĩ ba cũng đang động viên mình nữa đó con) :)). Ngoài ra mẹ ăn tốt, ko bị đau gì nữa (trộm vía).

Tuần rồi ba mẹ đi học lớp tiền sản, cô giáo dạy rất nhiều thứ nên ba mẹ thấy bổ ích lắm. Hy vọng mẹ tham gia đủ 4 lớp rồi mới sinh ốc. Ốc ngoan nằm trong đó đến ngày đến tháng nha con.

Hôm qua ba mẹ đi chùa xin bình an cho gia đình, họ hàng, bạn bè và mẹ tròn con vuông. Cuộc sống của ba mẹ vốn dĩ đã yên bình rồi, chỉ xin cho con gái ba mẹ ra đời thật trọn vẹn và nhẹ nhàng. Mẹ chỉ mong có thế...

Đồ đạc của ốc không thiếu thứ gì hết. Ba mẹ đã mua cho ốc 1 con xe đẩy thật hoành tráng, ưng ý hết biết. Chú Tuấn Anh cô Linh tặng con gái 1 cái ghế ăn cũng quá hoành tráng luôn. Mẹ đã ready mọi thứ sạch sẽ và thơm tho chờ ốc thôi đó.

Ông bà ngoại thì nôn nóng ghê lắm. Còn 10 ngày nữa ông bà sẽ sang với gia đình mình ốc à. Bà tỉ mỉ may thêu khăn và chăn cho con rất xinh. Đã thế còn lo lắng ko biết sang kịp không gầy đi mấy cân nữa. Ông bà nội thì lần nào điện cũng hỏi thăm mẹ con nhà ốc rất nhiều. Nhất con gái rồi đấy... Mẹ ghen tị với ốc ghê, chưa ra đời đã được bao nhiêu người quan tâm nhé....

1 cái entry cho ngày hoàn thiện của con gái. Ba mẹ yêu con rất nhiều...

Nam mô a di đà phật.

Tuesday, June 28, 2011

Nhân 1 ngày đẹp trời....


Đầu tuần mẹ check xem ngày nào trong tuần nắng đẹp để giặt nốt chăn màn cho ốc thì thấy chỉ có hôm nay là sunny nguyên ngày. Sáng sớm trước khi đi làm daddy đã dặn mẹ hôm nay có 2 việc là đt cho agent và lên ngân hàng làm thẻ mới cho mẹ. Mẹ nhất trí và chuẩn bị cho 1 ngày nắng đẹp vừa làm công chuyện vừa đưa bé ốc đi chơi tắm nắng... Quần áo cho ốc ba mẹ đã giặt sạch sẽ, mẹ định hôm nào thứ 7, CN daddy có nhà thì sẽ giặt nốt cho con chăn ga gối màn nhưng mãi chả có hôm nào nắng nhiều cả nên mẹ quyết định giặt phơi phóng cho con vì hôm nay mẹ cũng đã được 35 tuần 4 ngày rồi (ôi nhanh quá là nhanh)... Ai cũng nói tuần thứ 36 trở đi thì sẽ chuẩn bị xách làn đi bất cứ khi nào nên mẹ hồi hộp ghê ốc ạ...

Trời hôm nay quả thực rất đẹp. Sau khi ăn sáng 2 lát bánh mì và bơ+ pho mát, uống 1 ly sữa tươi, ăn 2 quả quýt, mẹ con ta giặt và phơi phóng hết chỗ đồ và chuẩn bị lên đường. Lúc ra ngoài đi ngang hòm thư mẹ thấy cái case của ipad đã về nên hí hửng vào nhà lại mặc áo mới cho em nó. Mẹ rất hài lòng vì màu sắc và chất liệu đẹp, rất hợp tông với cái bag cô Linh chú Tuấn Anh tặng hôm sinh nhật vừa rồi. Sau 1 hồi ngắm nghía, mẹ phát hiện ra con gái thỏ thẻ :"Mẹ ơi con lại đói, lại đói.. ".. thế là mẹ quyết định vì ốc ăn thêm 1 tô mì thịt nữa :">. Ăn xong no kềnh bụng, mẹ bắt đầu thấy mắt díp lại, quyết định leo lên giường chuẩn bị hóa kiếp làm ụt ịt thì bỗng cảm thấy có lỗi với ốc. Mẹ hứa với ốc hôm nay đưa con đi chơi tắm nắng cơ mà. Thế là mẹ bật dậy (sau chừng 15ph lăn qua lăn lại đấu tranh tư tưởng), đưa ốc đi dạo chơi...


Trước tiên 2 mẹ con ghé ngân hàng để mẹ làm ít thủ tục, sau 40 phút tâm sự hàn huyên cùng 1 anh giống y chang anh Edgar Davids trong đội bóng Hà Lan yêu thích của mẹ (đủ để biết mẹ 8 thế nào, anh ý í ẹ thế mà :))), mẹ con ta qua Coles mua bắp, thuốc nhuộm cho daddy, bánh và sữa cho 2 mẹ con mình. Loạng quạng thế nào gặp cô Hiền, tám với cô 1 chút rồi chúng ta tiếp tục đi vào trường Monash cho ốc ăn sushi (ặc ặc mẹ ăn nhiều quá :))), ăn xong mẹ ì ạch vác ốc lên mua bubble tea (mẹ thèm từ sáng rồi ốc à)... Lúc này đã hơn 3h chiều, đang vào mùa nghỉ nên trường cũng vắng lắm. Mẹ đi ngang qua building K, nhìn qua building H (facility của ba mẹ ngày xưa), ngó xuống bãi cỏ xanh mướt mà nhớ rất nhiều kỷ niệm. Mẹ nhớ có lần mẹ học xong đi ra building N thì thấy ba ốc đang nằm trên bãi cỏ sưởi nắng trông rất đắc chí chờ mẹ. Rồi ngang qua Mama duke nơi lần đầu tiên ba hẹn mẹ uống cafe. Lần ấy trong lớp học ba ngồi sau lưng mẹ, viết 1 tờ giấy rủ đi cafe sau khi học xong. Mẹ bảo :"Để tớ đt hỏi mẹ đã!!!". Thế mà ba ốc ngố tàu tin sái cổ, chờ tan buổi học hỏi mẹ đã xin phép chưa? :-P.

♥♥♥ Những kỷ niệm từ ngày đầu tiên quen ba ốc ùa về làm mẹ thấy bâng khuâng quá. Nhớ lần đầu qua nhà mẹ chơi, ba mua cho mẹ 5 cái bánh giò :-|. Mẹ thấy lạ ghê vì có ai đời qua nhà bạn chơi mua bánh giò không? Lỡ bạn không thích ăn thì sao???... May cho ba là mẹ rất thích bánh giò nên chỉ qua ngày hôm sau là hết sạch :-)). Ba ốc từ lúc làm bạn đến lúc là người yêu rất chân thành, thiết thực và cũng không kém phần lãng mạn. Cứ cách 1,2 hôm ba lại lái xe đạp mang qua cho mẹ 1 bên tay là trái cây, bánh kẹo, 1 bên tay kia là nước hoa quả, sữa tươi. Còn trong phòng thì không khi nào thiếu hoa hết. Hoa sắp héo ba lại mua hoa mới... Đến khi mẹ tiếc tiền quá (vì hoa bên này cũng chả rẻ gì), mẹ nói ba hái trộm hoa dại đầy đường là được, đừng mua nữa không cần đâu... Thế đấy, ba ốc đến với mẹ chân thành và lãng mạn như thế đấy... Bây giờ khi đã là vợ chồng gần 2 năm rưỡi, ba vẫn giữ được sự chu đáo và quan tâm đến mẹ, lãng mạn có phần giảm sút 1 tẹo nhưng những ngày quan trọng ba vẫn không quên mua lys cho mẹ.

Cuộc sống vợ chồng không phải lúc nào cũng tràn ngập màu hồng, có đôi khi ba mẹ giận hờn nhau nhưng chưa hôm nào quá nửa ngày cả. Quan trọng nhất là sau đó ba mẹ hiểu nhau hơn, thông cảm cho nhau hơn và yêu nhau nhiều hơn, nhất là khi có sự hiện diện của ốc... Ôi hôm nay tự nhiên lại dành chút đất của ốc để viết về ba.. Mẹ muốn ốc biết khi xưa ba mẹ đến với nhau như thế nào, để ốc biết rằng ba là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của mẹ con ta. Mẹ biết ốc thương ba lắm, bằng chứng là sáng đi làm ba chỉ cần ghé miệng vào chào ốc và hôn ốc buổi sáng là ốc dậy ngay, đạp vài cái và bắt đầu nấc (thương ơi là thương). Mẹ đùa là ba gọi con làm con dạ, mở miệng ra nước ối tràn vào nên nấc đấy! Ba thì bảo ốc đang tập hít thở mỗi buổi sáng nên nấc thôi... Dẫu sau, con cũng đã nghe được giọng ba mẹ và biết phản ứng lại để ba mẹ biết. Chỉ còn 4 tuần hơn là ba mẹ gặp con gái... mong lắm con ơi....

Mẹ tranh thủ đi làm sữa ngô đây... Bé ốc ngoan con nhé!!!!

Ba mẹ yêu con rất nhiều..

Nam mô a di đà phật..


P/s: hình là building H monash ( là building chính ba mẹ học), cái chỗ đỏ đỏ là Mama duke...