Ba Việt và 2 con yêu của mẹ...
Tuổi 31 của mẹ đến như mẹ từng ao ước "có em bé vào đúng tuổi này thì tuyệt quá!!!". Mẹ vẫn mong sinh nhật năm nay có sự hình thành của em ốc và bây giờ nó đã thành hiện thực. Hôm qua cả nhà mình đi xem em trên tivi (như ốc nói), thấy em ngọ ngậy, cho tay vào miệng, nhìn yêu quá... lại nhớ hồi ốc cũng bé như thế, cảm giác vẫn nguyên vẹn "sung sướng và mong chờ một ngày gặp em bằng da bằng thịt"... yêu quá những bé con của mẹ...
12 tuần đi qua, như ba bảo chưa được 1/3 quãng đường!!! Nhưng với mẹ, em hiện diện khá rõ ràng khi không phải vô cớ mẹ cảm nhận bụng mình về đêm như có ai đang lúng búng đá. Có thể em còn quá bé để mẹ thấy rõ nhưng không như chị ốc đến tầm 23,24 tuần mẹ mới cảm nhận được. Với em mọi thứ nhanh và rõ hơn. Và với em, mẹ thấy mình quan trọng hơn, có trách nhiệm gấp đôi, ăn bây giờ là cho 2 mẹ con, ngủ sớm vì sức khỏe của chúng ta và làm gì cũng phải cẩn thận nhất hết sức có thể.
Chị ốc là thành viên bé nhất hiện nay nhưng lại rất quan tâm đến sự có mặt của con. Tình cảm làm sao khi sáng dậy chị thì thào :"chào mẹ, chào em buổi sáng" và khi mẹ đi làm về thì chỉ hỏi ngay "mẹ đi làm có mệt không ạ? Chị chào em ạ (???)". Và thế là nhờ chị ốc, em được nhắc liên tục mỗi ngày. Thế nên mai mốt chào đời, em phải ngoan và nghe lời chị nhé!!!
Còn hơn nửa tháng nữa là sinh nhật 3 tuổi của chị ốc. ba mẹ thấy mình rất may mắn khi có các con, chị ốc rất nhanh ý và hiểu chuyện. Chị gọn gàng, hay để ý (giống ba con) và tình cảm lắm. Tiếng việt của chị tốt, nói như bà cụ non nhưng tiếng anh thì lõm bõm :)). ba mẹ luôn mong chị giữ tốt tiếng việt và dạy cho em bé sau này nói được như chị thì ba mẹ mừng hết biết. Tuổi lên ba của chị cũng là cột mốc đáng nhớ của mẹ, đánh dấu từ em bé bây giờ đã lớn và biết rất nhiều: ốc biết dọn đồ chơi sau khi chơi xong, biết gấp quần áo, biết phơi đồ của mình, biết khi mẹ buồn ôm và thỏ thẻ "mẹ ơi mẹ đừng buồn, ốc yêu mẹ mà" và hỏi luôn "thế mẹ hết buồn chưa?" ...???... "vì con yêu mẹ rồi mà!!!"... Lý luận của con gái thế đấy, con yêu mẹ sẽ làm mẹ hết buồn. Thương hết sức!!!
No comments:
Post a Comment