Tuesday, June 28, 2011

Nhân 1 ngày đẹp trời....


Đầu tuần mẹ check xem ngày nào trong tuần nắng đẹp để giặt nốt chăn màn cho ốc thì thấy chỉ có hôm nay là sunny nguyên ngày. Sáng sớm trước khi đi làm daddy đã dặn mẹ hôm nay có 2 việc là đt cho agent và lên ngân hàng làm thẻ mới cho mẹ. Mẹ nhất trí và chuẩn bị cho 1 ngày nắng đẹp vừa làm công chuyện vừa đưa bé ốc đi chơi tắm nắng... Quần áo cho ốc ba mẹ đã giặt sạch sẽ, mẹ định hôm nào thứ 7, CN daddy có nhà thì sẽ giặt nốt cho con chăn ga gối màn nhưng mãi chả có hôm nào nắng nhiều cả nên mẹ quyết định giặt phơi phóng cho con vì hôm nay mẹ cũng đã được 35 tuần 4 ngày rồi (ôi nhanh quá là nhanh)... Ai cũng nói tuần thứ 36 trở đi thì sẽ chuẩn bị xách làn đi bất cứ khi nào nên mẹ hồi hộp ghê ốc ạ...

Trời hôm nay quả thực rất đẹp. Sau khi ăn sáng 2 lát bánh mì và bơ+ pho mát, uống 1 ly sữa tươi, ăn 2 quả quýt, mẹ con ta giặt và phơi phóng hết chỗ đồ và chuẩn bị lên đường. Lúc ra ngoài đi ngang hòm thư mẹ thấy cái case của ipad đã về nên hí hửng vào nhà lại mặc áo mới cho em nó. Mẹ rất hài lòng vì màu sắc và chất liệu đẹp, rất hợp tông với cái bag cô Linh chú Tuấn Anh tặng hôm sinh nhật vừa rồi. Sau 1 hồi ngắm nghía, mẹ phát hiện ra con gái thỏ thẻ :"Mẹ ơi con lại đói, lại đói.. ".. thế là mẹ quyết định vì ốc ăn thêm 1 tô mì thịt nữa :">. Ăn xong no kềnh bụng, mẹ bắt đầu thấy mắt díp lại, quyết định leo lên giường chuẩn bị hóa kiếp làm ụt ịt thì bỗng cảm thấy có lỗi với ốc. Mẹ hứa với ốc hôm nay đưa con đi chơi tắm nắng cơ mà. Thế là mẹ bật dậy (sau chừng 15ph lăn qua lăn lại đấu tranh tư tưởng), đưa ốc đi dạo chơi...


Trước tiên 2 mẹ con ghé ngân hàng để mẹ làm ít thủ tục, sau 40 phút tâm sự hàn huyên cùng 1 anh giống y chang anh Edgar Davids trong đội bóng Hà Lan yêu thích của mẹ (đủ để biết mẹ 8 thế nào, anh ý í ẹ thế mà :))), mẹ con ta qua Coles mua bắp, thuốc nhuộm cho daddy, bánh và sữa cho 2 mẹ con mình. Loạng quạng thế nào gặp cô Hiền, tám với cô 1 chút rồi chúng ta tiếp tục đi vào trường Monash cho ốc ăn sushi (ặc ặc mẹ ăn nhiều quá :))), ăn xong mẹ ì ạch vác ốc lên mua bubble tea (mẹ thèm từ sáng rồi ốc à)... Lúc này đã hơn 3h chiều, đang vào mùa nghỉ nên trường cũng vắng lắm. Mẹ đi ngang qua building K, nhìn qua building H (facility của ba mẹ ngày xưa), ngó xuống bãi cỏ xanh mướt mà nhớ rất nhiều kỷ niệm. Mẹ nhớ có lần mẹ học xong đi ra building N thì thấy ba ốc đang nằm trên bãi cỏ sưởi nắng trông rất đắc chí chờ mẹ. Rồi ngang qua Mama duke nơi lần đầu tiên ba hẹn mẹ uống cafe. Lần ấy trong lớp học ba ngồi sau lưng mẹ, viết 1 tờ giấy rủ đi cafe sau khi học xong. Mẹ bảo :"Để tớ đt hỏi mẹ đã!!!". Thế mà ba ốc ngố tàu tin sái cổ, chờ tan buổi học hỏi mẹ đã xin phép chưa? :-P.

♥♥♥ Những kỷ niệm từ ngày đầu tiên quen ba ốc ùa về làm mẹ thấy bâng khuâng quá. Nhớ lần đầu qua nhà mẹ chơi, ba mua cho mẹ 5 cái bánh giò :-|. Mẹ thấy lạ ghê vì có ai đời qua nhà bạn chơi mua bánh giò không? Lỡ bạn không thích ăn thì sao???... May cho ba là mẹ rất thích bánh giò nên chỉ qua ngày hôm sau là hết sạch :-)). Ba ốc từ lúc làm bạn đến lúc là người yêu rất chân thành, thiết thực và cũng không kém phần lãng mạn. Cứ cách 1,2 hôm ba lại lái xe đạp mang qua cho mẹ 1 bên tay là trái cây, bánh kẹo, 1 bên tay kia là nước hoa quả, sữa tươi. Còn trong phòng thì không khi nào thiếu hoa hết. Hoa sắp héo ba lại mua hoa mới... Đến khi mẹ tiếc tiền quá (vì hoa bên này cũng chả rẻ gì), mẹ nói ba hái trộm hoa dại đầy đường là được, đừng mua nữa không cần đâu... Thế đấy, ba ốc đến với mẹ chân thành và lãng mạn như thế đấy... Bây giờ khi đã là vợ chồng gần 2 năm rưỡi, ba vẫn giữ được sự chu đáo và quan tâm đến mẹ, lãng mạn có phần giảm sút 1 tẹo nhưng những ngày quan trọng ba vẫn không quên mua lys cho mẹ.

Cuộc sống vợ chồng không phải lúc nào cũng tràn ngập màu hồng, có đôi khi ba mẹ giận hờn nhau nhưng chưa hôm nào quá nửa ngày cả. Quan trọng nhất là sau đó ba mẹ hiểu nhau hơn, thông cảm cho nhau hơn và yêu nhau nhiều hơn, nhất là khi có sự hiện diện của ốc... Ôi hôm nay tự nhiên lại dành chút đất của ốc để viết về ba.. Mẹ muốn ốc biết khi xưa ba mẹ đến với nhau như thế nào, để ốc biết rằng ba là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của mẹ con ta. Mẹ biết ốc thương ba lắm, bằng chứng là sáng đi làm ba chỉ cần ghé miệng vào chào ốc và hôn ốc buổi sáng là ốc dậy ngay, đạp vài cái và bắt đầu nấc (thương ơi là thương). Mẹ đùa là ba gọi con làm con dạ, mở miệng ra nước ối tràn vào nên nấc đấy! Ba thì bảo ốc đang tập hít thở mỗi buổi sáng nên nấc thôi... Dẫu sau, con cũng đã nghe được giọng ba mẹ và biết phản ứng lại để ba mẹ biết. Chỉ còn 4 tuần hơn là ba mẹ gặp con gái... mong lắm con ơi....

Mẹ tranh thủ đi làm sữa ngô đây... Bé ốc ngoan con nhé!!!!

Ba mẹ yêu con rất nhiều..

Nam mô a di đà phật..


P/s: hình là building H monash ( là building chính ba mẹ học), cái chỗ đỏ đỏ là Mama duke...

2 comments: