Thursday, January 26, 2012

Năm mới và những câu chuyện về công chúa nhỏ của mẹ...

Bé ốc yêu quý của ba mẹ...

Thế là đã hơn 6 tháng mẹ không viết blog và để nhà của con mạng nhện giăng đầy thế này đây... Đúng là 1 phần do có quá nhiều tin vui đến với mẹ, có quá nhiều việc phải làm và ba mẹ cần phải có rất nhiều thời gian để thích nghi với việc bé ốc ra đời. Sau hôm 10/7/2011 mẹ viết blog là con gái tròn 37 tuần thai, có thể ra bất cứ khi nào thì ngày 16/7/2011, bé ốc đã khóc tiếng khóc đầu tiên, đã xuất hiện bằng xương bằng thịt với ba mẹ rồi...

Ngày mẹ sinh ốc có rất nhiều chuyện để kể. Nào là hôm 15/7 mẹ vỡ ối lúc 6h chiều và vào bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ cho về vì chưa thấy dấu hiệu chuyển dạ và cơn đau. Cả đêm ấy mẹ thấp thỏm lo lắng... 1 phần thì rất vui vì biết chắc mai sẽ gặp con, 1 phần thì hồi hộp và ..run không biết đau đẻ sẽ như thế nào và liệu ca đẻ của mẹ có thành công tốt đẹp không??

Sáng 16/7 chú Phúc chở ba mẹ vào bệnh viện lúc 6h sáng. Làm thủ tục xong là khoảng 8h ba mẹ vào phòng sinh. Lúc ấy mẹ vẫn chưa thấy cơn đau đâu cả, vẫn toe toét chụp hình phòng sinh (rất hoành tráng nhé, y như khách sạn ý). Mẹ còn bảo ba con là chắc mẹ chả đau đâu, chắc sinh dễ như bà nội và bà ngoại con ý mà. Lúc này bác sĩ vào và nói đã mở 2 cm và bác sĩ phải cho gel vào để mở nhanh hơn. Vì tâm lý khá thoải mái nên ba và mẹ con ngủ 1 giấc đến 11h :">.

Vào tầm 11h30 ê kíp bác sĩ vào phòng sinh gọi ba mẹ dậy và bảo thời khắc quan trọng đã đến :-|, chuẩn bị sinh thôi!!! Ý mẹ bắt đầu thấy đau rồi đó nha :-(( :-((. Bác sĩ bảo chuẩn bị chọc vỡ hết nước ối, đau à nha, anh (ý là ba con) qua nắm tay chị đi (ý là mẹ con). Hic hic bắt đầu là cái hét toáng của mẹ và sau đó những cơn đau bắt đầu dồn dập và mạnh hơn. Trong phòng có máy theo dõi nhịp tim của con và máy đo cơn đau của mẹ. Có một lúc tự nhiên nhịp tim của con giảm rất nhanh làm ba mẹ sợ quá gọi bác sĩ vào ngay. Ây za thì ra chỉ là cái dây đo nhịp tim của con bị lệch thôi hic hic (ba mẹ sợ xanh mặt)... Mẹ không hiểu sao lại bị truyền nước (2 chai lận) và 1 tay truyền bị cố định khiến mẹ cảm thấy rất không thoải mái. Bây giờ nhớ lại mẹ thực sự quên 7,8 phần vì khi con ra đời, y tá lau lau con xong đưa ngay vào lòng mẹ, từ lúc ấy trở đi, cái gọi là đau đến tận cùng như trước đó vài phút mẹ cảm nhận đã không còn nữa. GIây phút đó thật sự rất xúc động. Ba mẹ rơm rớm nước mắt nhìn con gái mình đang ngoạc miệng ra khóc :-P.

1 comment:

  1. Bạn Yhảo mở thêm Google Plus để khi viết blogspot là nó tự update status như FB luôn

    ReplyDelete